“Tam Quốc Diễn Nghĩa” là bộ tiểu tuyết đầu tiên thuộc thể loại chương, hồi của Trung Quốc. Toàn bộ tác phẩm Tam Quốc Diễn Nghĩa xoay quanh chữ “Nghĩa” và cuộc chiến phân chia quyền lực của ba thế lực phong kiến Ngụy, Thục và Ngô, với ba người đứng đầu là Tào Tháo, Lưu Bị và Tôn Quyền.
Tác phẩm Tam Quốc Diễn Nghĩa miêu tả sinh động những
biến đổi lịch sử từ cuối thời Đông Hán đến thời kỳ đầu Tây Tấn. Tác phẩm Tam Quốc
Diễn Nghĩa miêu tả thành công và làm nổi bật được “sự nhân nghĩa” của Lưu Bị,
“sự gian xảo” của Tào Tháo, “sự trung nghĩa” của Quan Vũ, “sự dũng mãnh” của
Trương Phi, “đa mưu túc trí” của Gia Cát Lượng, “sự ghen ghét đố kỵ” của Chu
Du, “vì lợi ích đại cục” của Tôn Quyền và “sự thiếu quyết đoán” của Viên Thiệu.
Ngoài ra trong bộ tiểu thuyết Tam Quốc Diễn Nghĩa này
cũng có một số nhân vật, cao nhân vì
“chán ghét” danh lợi thế gian mà sống ẩn cư nơi núi sâu rừng già cũng được hiển
lộ ra. Dưới đây là 8 vị cao nhân vừa kỳ bí, vừa tài giỏi trong Tam Quốc Diễn
Nghĩa. Có thể tìm hiểu thêm tam quốc diễn nghĩa tại http://chanhkien.org
1.
Quản Lộ
Ông là thuật sĩ nước Ngụy thời Tam quốc, tự là Công
Minh, người Bình Nguyên (Bình Nguyên, Sơn Đông ngày nay). Năm 8, 9 tuổi, luôn
thích ngẩng đầu quan sát các ngôi sao trên bầu trời. Sau khi trưởng thành, ông
tinh thông “Chu Dịch”, giỏi về bói toán, tướng thuật, học ngôn ngữ của loài
chim. Tương truyền rằng trong mỗi một lời nói của ông, đều sâu sắc tựa như “xuất
thần nhập hóa”.
Quản Lộ là thuật sĩ nổi tiếng trong lịch sử, được
người đời sau tôn sùng và phong là tổ sư của bói toán và xem tướng. Ông đã để lại
rất nhiều tác phẩm, trong đó có “Chu Dịch Thông Linh Quyết”,“Chu Dịch Thông
Linh Yếu Quyết”, “Phá Táo Kinh”, ” Chiêm Ki”… “Tam quốc chí – phương kĩ truyện”
đã xếp thuật bói toán của Quản Lộ ngang hàng với “y thuật của Hoa Đà, thanh nhạc
của Đỗ Quỳ, tướng thuật của Chu Kiến Bình, tướng mộng của Chu Tuyên”.
Trong “Tam Quốc diễn nghĩa” có kể rằng Quản Lộ đã
coi bói cho Tào Tháo và tiên đoán chính xác về việc xảy ra hỏa hoạn ở Hứa Đô và
sẽ mất một viên tướng ở núi Định Quân. Về sau, những lời này đều ứng nghiệm.
2.
Mạnh Tiết
Trong “7 lần bắt Mạnh Hoạch”, Gia Cát Lượng đã được
người anh của Man vương Mạnh Hoạch, tự hiệu là “Vạn An ẩn giả” giúp đỡ. Mạnh Hoạch
khởi binh tạo phản, Mạnh Tiết nhiều lần khuyên can, nhưng Mạnh Hoạch không để
ý, ông đành phải ẩn cư trong rừng sâu. Khi Gia Cát Lượng dẫn quân chinh phạt,
quân sĩ bởi vì uống phải nước sông câm mà bị mất tiếng. Mạnh Tiết đã lấy nước của
suối An Lạc giúp Gia Cát Lượng giải trừ kiếp nạn này, lại dạy quân Thục ngậm lá
giới diệp vân hương để tránh độc khí.
Về sau, Gia Cát Lượng muốn tâu với thiên tử về việc
lập Mạnh Tiết lên làm vua xứ Nam Man nhưng Mạnh Tiết từ chối. Gia Cát Lượng bèn
lấy vàng và tơ lụa ra tặng nhưng Mạnh Tiết vẫn từ chối không nhận.
3.
Hoa Đà
Hoa Đà, tự là Nguyên Hóa, tên thật là Phu, người ở
huyện Tiêu, nước Bái thuộc Dự châu ( Hào Châu, tỉnh An Huy ngày nay), là danh y
nổi tiếng vào cuối thời Đông Hán. Lúc còn nhỏ ông từng du học bên ngoài, nghiên
cứu y thuật, không màng đến con đường làm quan. Y thuật của ông tinh thông, đặc
biệt là giỏi về ngoại khoa, được người đời sau xưng tụng là “Thánh thủ ngoại
khoa”, “ông tổ ngoại khoa“. Ông đã phát minh ra “ma phi tán” là loại thuốc gây
tê dùng trong phẫu thuật được ghi chép sớm nhất trong lịch sử y học thế giới.
Ông lại phỏng theo động tác của chim thú như : hổ, hươu, gấu, khỉ, chim … mà
sáng tác ra “Ngũ Cầm Hi”, sở hữu sách thuốc “Thanh Nang Thư”.
Trong “Tam Quốc diễn nghĩa”, Hoa Đà đã từng trị
thương cho Chu Thái bên Đông Ngô, giải độc cho Quan Vũ ở Kinh Châu và đã để lại
câu chuyện cạo xương trị độc. Về sau bởi vì chẩn đoán ra trong não của Tào Tháo
có khối u, cần phải mở não làm phẫu thuật. Tào Tháo nghi ngờ cho rằng Hoa Đà mượn
cớ để hại mình nên đã tống giam ông vào ngục. Cuối cùng, Tào Tháo đã thật sự bị mắc bệnh đó mà chết.
4.
Vu Cát
Vu Cát là đạo sĩ vào cuối thời Đông Hán, người Lang
Nha (nay là Giao Nam, Sơn Đông). Trước đó ông sống ở phía đông, sau đó đến Ngô
Hội lập tinh xá đốt hương đọc Đạo thư, chế tạo nước phép để trị bệnh cho dân
chúng, và làm rất nhiều việc tốt giúp người dân Ngô Hội.
Tiểu bá vương Tôn Sách sau khi nghe thấy vậy thì vô
cùng tức giận, vừa không tin đạo sĩ, phép lạ, vừa sợ ông tập hợp mọi người lại
làm loạn. Tôn Sách cho rằng: “Loại yêu đạo làm điều xằng bậy này có thể mê hoặc
người dân, khiến cho quân thần không còn tuân theo lễ nghĩa vua tôi, không thể
không giết”.
Danh thần Trương Chiêu và mẹ của Tôn Sách đều khuyên
không được giết, nhưng Tôn Sách giận không kiềm được vẫn lấy cớ mê hoặc nhân
tâm mà ra lệnh chém giết Vu Cát.
Sau này, mỗi khi ở trong cung điện, Tôn Sách thường
nhìn thấy Vu Cát trừng mắt nhìn mình, nhưng các binh sĩ đều không nhìn thấy.
Tôn Sách vì giết Vu Cát nên ngày ngày đều
bị ám ảnh, thường xuyên đập phá đồ đạc trong cung điện. Về sau, Tôn Sách phát bệnh
mà chết.
Từ khóa: tam quoc dien nghia. Có thể tìm hiểu thêm
tam quoc dien nghia tại http://chanhkien.org


Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét